Trong môi trường công sở hối hả, chúng ta thường nhắc nhiều đến KPI, doanh số hay những bản kế hoạch khô khan. Thế nhưng, có những giá trị thầm lặng mà chỉ khi ngồi lại và viết bằng tất cả sự chân thành, ta mới thấy chúng quý giá đến nhường nào. Với tôi, viết về công việc không đơn thuần là báo cáo, mà là trải lòng về những ngày tháng gắn bó tại Phòng Quan hệ Doanh nghiệp – Đại học FPT Campus Hồ Chí Minh – nơi tôi đã học được rằng: Mọi nỗ lực, nếu xuất phát từ tâm, chắc chắn sẽ chạm đến trái tim.
Tôi vẫn nhớ như in những ngày đầu tiên bước chân vào Phòng, nơi vốn nổi tiếng với sự năng động, sáng tạo và tốc độ làm việc chóng mặt. Đứng giữa một tập thể toàn những anh chị giỏi giang, tháo vát, tôi không tránh khỏi cảm giác mình như một nốt nhạc lạc điệu.
Thời gian đó, sự “bỡ ngỡ” là tính từ đúng nhất để mô tả về tôi. Tôi lúng túng với những quy trình, lạ lẫm với cách kết nối giữa nhà trường và doanh nghiệp. Có những lúc, dù có thắc mắc, tôi cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu, dẫn đến việc ít chia sẻ và thu mình lại trong “vỏ ốc” an toàn của chính mình. Sự im lặng lúc ấy không phải vì tôi không muốn đóng góp, mà vì tôi sợ mình chưa đủ hiểu, sợ những câu hỏi ngô nghê sẽ làm phiền đến nhịp làm việc hăng say của mọi người. Đó là những ngày tháng đấu tranh tâm lý âm thầm, khi cái tôi cá nhân vẫn còn quá lớn và kỹ năng kết nối vẫn còn ở mức con số không.
Thế nhưng, văn hóa ở Phòng không để ai bị bỏ lại phía sau. Bước ngoặt thay đổi tâm thế của tôi không đến từ những cuộc họp căng thẳng, mà lại đến từ những bữa tiệc nhỏ, những buổi ăn tối “ngẫu hứng” sau giờ làm. Nếu như những bữa party sau giờ làm là “cú hích” để tôi mở lòng, thì chính những bữa trưa giản dị hàng ngày tại văn phòng lại là sợi dây bền chặt nhất kéo tôi lại gần hơn với các anh chị trong phòng Quan hệ Doanh nghiệp. Trên bàn ăn, những áp lực về Workshop, những lo toan về việc mời diễn giả hay những bảng kế hoạch dày đặc bỗng chốc được gác lại. Thay vào đó là những chia sẻ về sở thích, về những món ăn ngon, hay đôi khi là những lời khuyên rất đời về cách cân bằng cuộc sống. Tôi nhận ra rằng, đằng sau những con người chuyên nghiệp, quyết đoán trong công việc mà tôi hằng ngưỡng mộ, là những anh chị cực kỳ tâm lý và gần gũi.

Chính trong những bữa trưa ấy, tôi học được cách lắng nghe nhiều hơn. Tôi nghe các anh chị kể về những “ca khó” khi làm việc với doanh nghiệp mà họ đã vượt qua như thế nào bằng sự khéo léo và cái tâm tử tế. Tôi thấy mình bắt đầu biết mỉm cười trước những câu đùa của các anh chị .Khoảng cách giữa “người mới” và “người cũ” cứ thế mờ dần qua từng khay cơm, từng ly trà sữa. Sự hòa nhập này không đến từ một bài học kỹ năng giao tiếp nào cả, mà nó đến từ sự hiện diện chân thành và những bữa trưa ấm áp tình đồng nghiệp. Khi trái tim đã cảm thấy thuộc về một tập thể, đôi tay và khối óc tự khắc sẽ làm việc hiệu quả hơn gấp nhiều lần.


Trong không gian thoải mái bên ngoài văn phòng, những rào cản về chức danh hay khoảng cách thế hệ dường như xóa bỏ. Tôi được nghe các anh chị kể về những khó khăn họ từng trải qua, những “vấp váp” thuở mới vào nghề, và cả những tiếng cười giòn giã sau khi một sự kiện thành công tốt đẹp. Chính những giây phút ấy đã giúp tôi nhận ra: Mọi người ở đây không chỉ là đồng nghiệp, mà là những người anh, người chị sẵn sàng nâng đỡ đàn em. Tôi bắt đầu mở lòng hơn, biết sẻ chia những trăn trở của mình và nhận lại những lời khuyên chân thành. Những bữa party ấy chính là “chất xúc tác” quan trọng, biến một tập thể rời rạc thành một khối thống nhất, nơi sự thấu hiểu bắt đầu len lỏi vào từng công việc chuyên môn.

Nói đến Phòng Quan hệ Doanh nghiệp là nói đến những chương trình Workshop, hội thảo kết nối sinh viên và thực tế. Đây là mảng việc khiến tôi vừa hào hứng nhất nhưng cũng vừa áp lực nhất.
Ban đầu, khi tham gia chạy Workshop, tôi chỉ như một người phụ việc, làm theo chỉ dẫn một cách máy móc vì chưa quen với cường độ và các bước phối hợp. Nhưng “lửa thử vàng, gian nan thử sức”, qua mỗi chương trình, tôi dần học được cách bao quát sơ đồ sự kiện, cách xử lý sự cố kỹ thuật và kỹ năng giao tiếp khéo léo.
Hạnh phúc nhất là cơ hội được gặp gỡ, làm việc trực tiếp với các diễn giả nổi tiếng, những chuyên gia đầu ngành và những giảng viên dày dạn kinh nghiệm. Mỗi cuộc trò chuyện với họ là một chân trời kiến thức mới mở ra. Tôi học được từ họ phong thái chuyên nghiệp, tư duy chiến lược và cả cái tâm huyết họ dành cho thế hệ trẻ. Từ một người lúng túng trong khâu check-in khách mời, giờ đây tôi đã có thể tự tin đứng ra điều phối, tự mình “chạy” một chương trình Workshop hoàn chỉnh từ khâu chuẩn bị đến khi kết thúc. Sự thành thạo này không đến từ sách vở, mà đến từ hàng trăm lần lăn xả thực tế tại sảnh đường và các phòng hội thảo của FPT.

Không chỉ có Workshop, những công việc hằng ngày khác được giao từ việc soạn thảo văn bản, kết nối doanh nghiệp đến hỗ trợ sinh viên… cũng dần trở nên quen thuộc. Tôi không còn cảm thấy chúng là những “nhiệm vụ” phải hoàn thành, mà coi đó là những viên gạch xây dựng nên uy tín của Phòng.
Khi đã thành thạo, tôi bắt đầu nhìn thấy vẻ đẹp của sự chuyên nghiệp. Mỗi email gửi đi không chỉ đúng format mà còn phải chứa đựng sự tôn trọng đối với đối tác. Mỗi hồ sơ doanh nghiệp không chỉ là những con số, mà là cơ hội tương lai cho hàng ngàn sinh viên FPT. Khi làm việc bằng sự thấu hiểu, tôi thấy mọi thứ nhẹ nhàng và hiệu quả hơn rất nhiều.
Trong hành trình tại phòng Quan hệ Doanh nghiệp, sự chuyển mình lớn nhất của tôi không chỉ nằm ở việc đôi bàn tay trở nên nhanh nhẹn hơn, mà là ở sự thay đổi hoàn toàn trong tư duy làm việc. Có một ranh giới rất mong manh giữa việc “làm cho xong” và “làm cho tốt”, và tôi đã học được cách bước qua ranh giới đó bằng sự tận tâm.
Nếu như ở những ngày đầu, tôi chỉ quan tâm đến việc hoàn thành đủ các đầu mục công việc được giao như một cỗ máy: chuẩn bị đủ số ghế, gửi đủ số email, mời đủ số lượng khách… thì nay, tôi đã học được cách đặt mình vào vị trí của người tham dự. Sự thành thạo giờ đây đi kèm với sự tinh tế. Trước mỗi buổi Workshop, tôi không chỉ kiểm tra âm thanh, ánh sáng một cách hời hợt, mà sẽ tự mình ngồi ở góc xa nhất của hội trường để xem liệu ở vị trí đó, sinh viên có nghe rõ lời diễn giả hay nhìn thấy slide bài giảng hay không. Tôi bắt đầu chú ý đến cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất như nhiệt độ phòng có quá lạnh làm ảnh hưởng đến sự tập trung của khách mời, hay những món quà tri ân diễn giả có được sắp xếp trang trọng và chứa đựng tình cảm của nhà trường hay chưa.
Tôi nhận ra rằng, sự chuyên nghiệp thực sự không nằm ở những điều gì đó đao to búa lớn, mà nằm ở cái “Tâm” mình đặt vào từng tiểu tiết. Khi làm việc với tư duy “làm cho tốt”, mỗi
sự kiện không còn là một áp lực, mà là một cơ hội để tôi mang lại giá trị tốt nhất cho cộng đồng sinh viên FPT. Sự tỉ mỉ ấy chính là cách tôi thể hiện lòng biết ơn với công việc này.
Hành trình trưởng thành của tôi chắc chắn sẽ không thể trọn vẹn nếu thiếu đi sự dìu dắt của những “người thầy” đặc biệt – chính là các anh chị đồng nghiệp tại phòng Quan hệ Doanh nghiệp. Trong mắt tôi, họ không chỉ là những người quản lý, những người cộng sự thạo việc, mà là những tấm gương về sự bao dung và tận tụy.
Tôi vẫn nhớ như in những lần mình mắc lỗi vì sự lúng túng của người mới. Thay vì những lời khiển trách nặng nề, cái tôi nhận được là những cái vỗ vai động viên và lời chỉ bảo tận tình: “Không sao cả, sai thì mình cùng sửa, quan trọng là em rút ra được bài học gì cho lần sau”. Sự bao dung ấy chính là mảnh đất màu mỡ nhất để một “hạt mầm” đầy sợ hãi như tôi có thêm niềm tin để nảy nở. Tôi sẽ không quên những lúc anh/chị kiên nhẫn ngồi lại cùng tôi sau giờ làm để sửa từng câu chữ trong kịch bản dẫn chương trình, hay cách mọi người cùng nhau “chiến đấu” quên ăn quên ngủ cho một sự kiện lớn nhưng vẫn luôn nở nụ cười để khích lệ tinh thần đàn em.
Chính sự tử tế và cái tâm làm nghề của các anh chị đã dạy tôi rằng: Ở đây, chúng ta không chỉ làm việc cùng nhau, mà chúng ta đang sống cùng nhau dưới một mái nhà. Lời tri ân này, tôi muốn gửi gắm đến từng thành viên trong phòng – những người đã kiên nhẫn đợi tôi bước ra khỏi vùng an toàn, dạy tôi cách mỉm cười trước khó khăn và truyền cho tôi ngọn lửa nhiệt huyết để tiếp tục hành trình kết nối đầy ý nghĩa này.
Nhìn lại quãng thời gian đồng hành cùng Phòng, thứ quý giá nhất tôi nhận được không chỉ là kỹ năng chạy sự kiện hay khả năng giao tiếp với đối tác. Bài học lớn nhất mà tôi khắc cốt ghi tâm chính là bài học về sự thấu hiểu. Tôi học được cách lắng nghe sinh viên cần gì, doanh nghiệp muốn gì và đồng nghiệp đang trăn trở điều gì. Tôi hiểu rằng, khi làm việc bằng sự chân thành, mọi rào cản về chuyên môn đều có thể vượt qua. Nơi đây đã rèn luyện cho tôi một tinh thần “thép” trước áp lực nhưng lại giữ cho tôi một trái tim nóng để luôn biết rung động trước những thành công nhỏ bé của sinh viên.
Với tôi, Phòng bây giờ không còn là một nơi để “đến làm rồi về”. Nó đã trở thành một phần thanh xuân rực rỡ nhất. Tôi yêu những buổi sáng tất bật chuẩn bị cho Workshop, yêu cả những buổi trưa ngồi quây quần bên khay cơm dù đôi khi mệt nhoài vẫn không quên trêu đùa nhau. Tình cảm tôi dành cho căn phòng này là sự biết ơn vô hạn – biết ơn vì đã không bỏ rơi một đứa trẻ lúng túng như tôi ngày nào, biết ơn vì đã biến tôi từ một người “ít chia sẻ” trở thành một người dám đứng ra kết nối hàng ngàn giá trị.

Nếu bạn là người tiếp theo bước chân vào đại gia đình Quan hệ Doanh nghiệp, mình có một vài lời nhắn nhủ chân thành dành cho bạn:
Đừng sợ mình “khác biệt”: Những ngày đầu bỡ ngỡ hay im lặng bên bàn ăn là chuyện rất bình thường. Đừng ép mình phải hòa nhập ngay lập tức, hãy cứ là chính mình, quan sát và học hỏi, các anh chị sẽ luôn chờ đợi bạn mở lòng.
Chủ động từ những việc nhỏ nhất: Đừng đợi được giao việc mới làm. Hãy bắt đầu bằng việc quan sát các anh chị làm Workshop, tự mình đặt câu hỏi và dám nhận những thử thách mới. Sự thành thạo chỉ đến khi bạn thực sự nhúng tay vào làm.
Làm việc bằng cái “Tâm”: Khi bạn chạy một sự kiện, đừng chỉ nghĩ đó là công việc của nhà trường. hãy nghĩ đó là cơ hội thay đổi cuộc đời của một bạn sinh viên nào đó. Khi bạn đặt tâm thế như vậy, bạn sẽ thấy mỗi email mình gửi đi, mỗi khách mời mình đón tiếp đều mang một ý nghĩa vô cùng thiêng liêng.
Lê Ngọc Thiên Phú
– Sinh viên OJT tại Phòng Quan hệ Doanh nghiệp ĐH FPT HCM
GIẢI BA
Thông tin về tác giả bài viết:
- Họ và tên: Lê Ngọc Thiên Phú
- MSSV: DE180019
- Đơn vị OJT: PHÒNG QUAN HỆ DOANH NGHIỆP
PHÒNG QUAN HỆ DOANH NGHIỆP

